Sự thật biến mất giữa những lời trần tình, nguồn gốc kinh điển của lối kể chuyện không đáng tin cậy hiện đại
“Trong bụi rậm” (Yabu no Naka) chắp vá một vụ án mạng từ nhiều lời chứng, nhưng mỗi phiên bản lại mâu thuẫn lẫn nhau. Càng tiến gần đến sự việc, độc giả càng nhận ra sự thật có thể đã bị che lấp bởi dục vọng, sự hổ thẹn, lòng tự trọng và các chiến lược kể chuyện. Bộ phim “Rashomon” của đạo diễn Akira Kurosawa chính là sự kết hợp và cải biên từ “Trong bụi rậm” và “Rashomon”, khiến “hiệu ứng Rashomon” trở thành một khái niệm mang tính toàn cầu để mô tả về đa sự thật.
Akutagawa Ryunosuke sinh năm 1892 tại Tokyo, bắt đầu sáng tác khi đang học khoa Tiếng Anh tại Đại học Đế quốc Tokyo. Tác phẩm “Cái mũi” của ông nhận được sự khen ngợi từ Natsume Soseki và giúp ông khẳng định tài năng. Ông giỏi cải biên các tư liệu cổ điển như “Konjaku Monogatarishu” (Truyện bây giờ đã là xưa), sử dụng văn phong tinh tế và phân tích tâm lý lạnh lùng để thể hiện nỗi bất an của con người hiện đại. Năm 1927, ông tự sát do suy nhược thần kinh kéo dài và mất ngủ, khi mới 35 tuổi.
Mối quan hệ giữa tác phẩm này và Akutagawa thể hiện sở trường hiện đại hóa các tư liệu cổ điển của ông: một vụ án cổ xưa được viết thành vấn đề tâm lý hiện đại và nhận thức luận về kể chuyện. Nếu so sánh với các tác phẩm hiện đại, nó có thể đối chiếu với cách vận hành lời chứng và sự thật chủ quan của các nhà văn như Higashino Keigo, Minato Kanae, và cũng là nguồn gốc của lối kể chuyện tội phạm đa góc nhìn thường thấy trong phim ảnh và phim truyền hình.
Miva, cách đọc sách tiếp theo sau sách nói
Nghe như sách nói, rồi hỏi bất cứ điều gì, bất cứ lúc nào
Bắt đầu nghe Miva kểMiva không chỉ đọc cho bạn nghe. Miva còn giải thích thêm theo câu hỏi của bạn.