Người phụ nữ trong tranh lụa bước lên tàu hỏa, một ảo tưởng tình yêu dị biệt u nhã nhất của Ranpo
"Oshie to Tabisuru Otoko" (Người đàn ông du hành cùng bức tranh vỏ lụa) mở đầu bằng một cuộc gặp gỡ tình cờ trên hành trình, dần hé mở một câu chuyện kỳ quái về hình ảnh, cái nhìn, lòng ngưỡng mộ và dị giới. Những nhân vật trong bức tranh vỏ lụa không còn là nghệ thuật phẳng đơn thuần, mà giống như những sinh mệnh được phong ấn; mối quan hệ giữa lữ khách và hình ảnh đã biến tình yêu thành một nỗi ám ảnh vượt qua ranh giới giữa chất liệu và thực tại.
Edogawa Ranpo vừa là cha đẻ của tiểu thuyết trinh thám Nhật Bản, vừa là bậc thầy của những ảo tưởng quái dị. Ông đặc biệt nhạy cảm với hình ảnh phản chiếu, phòng kín, tình ái biến thái, cơ thể người và cơ chế quan sát, thường biến các kỹ thuật giải trí của đô thị hiện đại thành những thiết bị của nỗi kinh hoàng và dục vọng. Tác phẩm này không đuổi theo lời giải đáp như trinh thám chính thống (honkaku), mà phô diễn cách Ranpo dùng chính việc "nhìn thấy" để tạo nên một mê cung.
Nếu so sánh với các tác phẩm hiện đại, tác phẩm này có thể đối chiếu với tầng thế giới khác xuất hiện sau vết nứt thực tại trong tiểu thuyết Murakami Haruki, hoặc cách hình ảnh, ký ức và bản sắc đan xen trong các bộ phim của Satoshi Kon. Đây là một lối vào tuyệt đẹp để tiếp cận thẩm mỹ quái dị của Ranpo.
Miva, cách đọc sách tiếp theo sau sách nói
Nghe như sách nói, rồi hỏi bất cứ điều gì, bất cứ lúc nào
Bắt đầu nghe Miva kểMiva không chỉ đọc cho bạn nghe. Miva còn giải thích thêm theo câu hỏi của bạn.