Myricae là tập thơ lớn đầu tiên của Giovanni Pascoli và là một trong những tác phẩm quan trọng nhất của thơ ca Ý hiện đại. Được xuất bản lần đầu vào năm 1891 với chỉ 22 bài thơ, tập thơ đã được mở rộng nhiều lần cho đến ấn bản cuối cùng vào năm 1903, bao gồm 156 bài.
Tựa đề bắt nguồn từ một câu trong tác phẩm Bucoliche của Virgil: «non omnes arbusta iuvant humilesque myricae», nghĩa là “không phải ai cũng thích những bụi cây và những cây tam liễu khiêm nhường”. Pascoli cố ý chọn tham chiếu này để tuyên bố thi pháp của mình: không phải là một loại thơ anh hùng hay ca tụng, mà là tiếng thơ của “những điều nhỏ bé”, của những vật dụng khiêm tốn, của phong cảnh đời thường và những chi tiết tưởng chừng như không đáng kể của đời sống nông thôn.
Tập thơ dành tặng cho cha của nhà thơ, Ruggero Pascoli, người bị ám sát khi Giovanni còn là một đứa trẻ. Từ chấn thương này nảy sinh phần lớn vũ trụ thơ ca của Pascoli: nỗi đau gia đình, cảm giác mất mát, nỗi sợ hãi thế giới bên ngoài và nhu cầu ẩn náu trong “tổ ấm” gia đình. Đằng sau những hình ảnh thanh bình của miền quê thực chất ẩn chứa một nỗi bất an hiện sinh không ngừng. Thiên nhiên không bao giờ chỉ là sự mô tả thực tế: nó trở thành biểu tượng của bí ẩn, cái chết, ký ức và sự cô độc.
Các bài thơ trong Myricae kể về:
sự tiếp nối của các mùa;
cuộc sống trên đồng ruộng;
lao động của nông dân;
các loài vật, đặc biệt là chim chóc và côn trùng;
những âm thanh của thiên nhiên;
bầu không khí ban đêm;
ký ức ám ảnh về những người đã khuất.
Trong số các bài thơ nổi tiếng nhất của tập thơ có:
Lavandare (Những người thợ giặt)
X Agosto (Mười tháng Tám)
Novembre (Tháng Mười một)
L’assiuolo (Chim cú mèo)
Temporale (Cơn giông)
Il lampo (Ánh chớp)
Il tuono (Tiếng sấm)
Trong những bài thơ này, Pascoli đã đổi mới sâu sắc ngôn ngữ thơ ca Ý. Cú pháp bị phân mảnh, các câu thơ trở nên ngắn gọn và du dương, trong khi các yếu tố sau đây đảm nhận vai trò quan trọng:
từ tượng thanh;
sự điệp âm;
những khoảng lặng đột ngột;
hình ảnh biểu tượng;
những âm thanh gợi nhớ.
Ảnh hưởng của chủ nghĩa tượng trưng Pháp từ Paul Verlaine và Stéphane Mallarmé là rõ rệt, nhưng Pascoli đã phát triển một phong cách cá nhân dựa trên nhạc tính và sự khơi gợi hơn là kể chuyện.
Thiên nhiên trong Myricae thường hiện ra mỏng manh, bí ẩn và bất an. Một cơn giông, tiếng kêu của một loài chim đêm hay tiếng chuông xa xăm trở thành tín hiệu của điều gì đó vô hình và không thể giải mã. Chính tại đây, thi pháp về “đứa trẻ thơ” (fanciullino) nảy sinh: nhà thơ lưu giữ trong mình một cái nhìn trẻ thơ, có khả năng kinh ngạc trước những điều đơn giản nhất và nắm bắt được ý nghĩa ẩn giấu của chúng.
Với Myricae, Pascoli đã đoạn tuyệt hoàn toàn với truyền thống hùng hồn và trang trọng của thơ ca Ý thế kỷ XIX. Thơ của ông không ca ngợi các anh hùng hay những chiến công lịch sử, mà biến thế giới hằng ngày thành trải nghiệm nội tâm và biểu tượng. Vì lý do này, tập thơ được coi là một trong những văn bản nền tảng của Chủ nghĩa Suy đồi (Decadentismo) Ý và sự ra đời của thơ ca hiện đại tại Ý.
Miva, cách đọc sách tiếp theo sau sách nói
Nghe như sách nói, rồi hỏi bất cứ điều gì, bất cứ lúc nào
Bắt đầu nghe Miva kểMiva không chỉ đọc cho bạn nghe. Miva còn giải thích thêm theo câu hỏi của bạn.